Bài thơ “quê hương” của nhà thơ

Bài thơ “quê hương” của nhà thơ, hoạ sĩ Đỗ Trung Quân (còn sống) bị thủ tướng gọi nhầm tác giả thành nhà thơ Giang Nam. Câu chuyện này mọi người nhắc tới nhiều rồi, chính tác giả cũng đã chính thức lên tiếng ở trang Facebook của mình.
Mình có một số suy nghĩ xoay quanh bài thơ này:
Bài thơ được xem là bài thơ “moi” được nhiều tiền nhất của “khúc ruột ngàn dặm”. Cứ mỗi lần các nguyên thủ đất nước ra nước ngoài để gặp kiều bào là lại dùng mấy câu thơ trong bài thơ này để làm xiêu lòng thiên hạ. Các tổ chức cũng thường xuyên dùng bài thơ này để kêu gọi cứu trợ hoặc gây quỹ. Chưa có một thống kê nào, nhưng bài thơ này có lẽ đáng giá hàng tỷ USD nếu tính mức độ “làm tiền” của nó.
Một vài câu thơ như sau:
Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
…..
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ…
(Sẽ không lớn nổi thành người) *
Câu cuối cùng không phải là câu mà nhà thơ Đỗ Trung Quân viết, mà nó được thêm vào khi phổ nhạc để cho tròn ý trong ý thơ tứ tuyệt. Nhưng đó là câu kết mang đầy tính áp đặt. Đặc biệt nó càng mang tính nẹc người khi nó được dùng mới mục đích kêu gọi sự giúp đỡ từ những “người thắng cuộc” tới “những người thua cuộc”.
Tui nói thật là tui không thích câu cuối của ông nhạc sĩ. Tui thích sự bỏ ngỏ của ông Đỗ Trung Quân hơn. “Quê hương nếu ai không nhớ …”
See Translation