Câu chuyện về một nông dân điển hình

Câu chuyện về một nông dân điển hình.
Một gia đình hai vợ chồng hai đứa con đang đi học, nhà có mảnh đất 2000m2. Giả sử là thế, mỗi khi trồng rau củ thì đặt giống từ vườn ươm. Trung bình 50-60 ngày cho 1 vụ ngắn hạn. Ngoài tiền giống thì phải có phân bón thuốc trừ sâu, gạo, nước mắm, tiền học cho các con, tiền đám ma đám cưới. Nếu như có người muốn mua hàng đến từ thành phố đặt vấn đề thì cũng phải đến hạn thu hoạch mới bán được. Vậy trong lúc chờ đợi thì lấy tiền đâu ra để sống? Dĩ nhiên là người mua sẽ khó lòng mà ứng tiền trước cả cục được, nếu như mặt hàng đó là phổ biến ai cũng trồng.
Và thế là ân nhân xuất hiện, chính là nhà cung cấp vật tư nông nghiệp. Họ sẽ cung cấp mọi thứ mà nhà nông dân kia cần: gạo, mắm, phân bón, tiền tiêu vặt. Đổi lại họ được gì: họ sẽ mua lại sản phẩm khi đến kì thu hoạch, dĩ nhiên là với giá thấp hơn giá thị trường nhiều lần. Và cứ thế, nhà nông kia sẽ làm rất nhiều, mùa này qua mùa kia, để báo đáp ân nhân.
Chuyện gì xảy ra nếu như sản phẩm thu hoạch không đạt năng suất hay hàng quá xấu??? dĩ nhiên là không đủ tiền trả cho khoản ứng. Và ân nhân sẽ giúp đỡ bằng cách tiếp tục cho vay trên sự thế chấp 2000m2 đất kia.
Chắc các bạn cũng đoán ra kết cục của câu chuyện trên. Nó là câu chuyện điển hình cho nông dân, và mỗi phiên bản sẽ khác đi một chút, nhưng bản chất sẽ không thay đổi lắm.
Đất chết
Vì một năm chỉ có mười hai tháng, tháng nào cũng phải ăn, uống, đi đám ma, đi đám cưới. Cho nên nếu một năm có mười ba tháng, thì vẫn phải trồng đủ mười ba tháng, không thì không có cái gì ăn. Và như thế, đất được nghỉ để tái tạo vi sinh cho đất vào lúc nào? Một cách tự nhiên khi trồng xuống, trồng xuống và trồng xuống, tháng này qua tháng nọ, năm này qua năm nọ, thì đất dĩ nhiên bị bạc màu đến chết.
Nông dân đáng thương hay đáng trách.
Gần đây, câu nói thê thảm nhất dành cho nông dân khi nói đến vấn đề hợp tác là gì: “không thể tin được nông dân, họ hay bội tín”. Nếu bạn là một nhà buôn, câu chuyện của bạn là mua đi, bán lại, mua không được chỗ này thì mua chỗ khác. Thì câu chuyên của người nông dân thê thảm hơn nhiều. Khi trồng đến gần ngày thu hoạch, không ai mua là đã xoắn lên. 8h đi thu hoạch mà 7h30 chưa thấy đặt hàng là đã muốn khóc rồi. Trồng 1 lần 1000-2000m2, đơn hàng 10-20kg mỗi ngày, nghe thì ít, nhưng cần rất nhiều đất, thu hoạch 1 lần mà không ai mua thì coi như xác định giá bao nhiêu cũng bán. Vì có ai ở hoàn cảnh của họ đâu mà hiểu: con cái sẽ mang bụng đói đến trường, cả nhà sẽ đói theo nghĩa đen.
Họ bội tín chẳng phải vì giá cao hơn hay thấp hơn. Mà là chẳng ai cho họ sự ổn định. Chẳng ai thông cảm cho họ khi mất mùa. Cuộc sống vốn nghiệt ngã, nhất là những người bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.
Áp lực cuộc sống, sẽ buộc họ sẽ sản xuất ra sản phẩm bằng mọi giá.
Và nông dân, vốn dĩ, rất khó tin vào khoa học.
Nông dân không tin vào khoa học, chỉ tin vào các câu chuyện thành công. Mà thành công trong hoàn cảnh giật gấu vá vai, thì tiền là thước đo chính để thành công. Họ không tiếc niềm tin và công sức, nhưng chẳng có gì đảm bảo, không có cơ sở để họ tin và theo, thì câu chuyện cũ vốn đã xoay vòng, nó sẽ tiếp tục xoay vòng.
Có rất nhiều người hỏi, vuonrau.com rốt cục là thế nào. vuonrau.com là một mô hình kiểu mẫu về đổi mới trong phương thức trồng trọt và tiêu thụ. Nếu vuonrau.com thành công, thì có thể nhân rộng mô hình và chuyển giao công nghệ, kinh nghiệm. Nếu thất bại, thì sẽ có thêm một câu chuyện nhỏ trong cuốn sách “Những cố gắng đổi mới cho nông dân”.