Cha Mẹ sinh con

Cha Mẹ sinh con
Đời sinh nhân cách
Người dạy ta luồn lách
Vở sách cho ta tâm hồn…
Đời quá xá ồn
Người bon chen, ngửa ngang lộn xộn
Tâm bất ổn
Vẫn cứ phải cười?!
Đi giữa đường đời
Lâu mới thấy rằng quá ư chật hẹp
Phải khép nép
Tay đan tay xẹp lép, luồn cúi đi hết đoạn đường…
Thương
Tao thương cho ai đang phải sống
Chơi vơi giữa bờ bến rộng…
Này, nhiều khi
Nằm bất động, mà hóa yên thân
Nơi dừng chân đâu phải chốn phàm trần
Muốn nghỉ ư?
Phải đi xa đi sâu về miền cực lạc
Đó
Đó mới là nơi ta thoát xác
Ta trở về nguyên vẹn
Với linh hồn đẹp đẽ ban sơ
Thôi được rồi!
Đời không như mơ
Nên…
Ta thờ ơ
Từ bây giờ
Nhé 🙂
Tác giả:Trang Jame Potter 🙂