Cứ một lúc nào đó

Cứ một lúc nào đó, khi bạn đang vô cùng yêu thương người bạn đời của mình ấy, thử giả định rằng cuộc hôn nhân này sẽ đứt gãy đi, bạn sẽ thấy cảm giác hẫng hụt, hoang tàn đến thế nào. Tôi hay nghĩ đến từ “côi cút”. Quả thực, côi cút lắm. Tựa như ta bị ném ra giữa con đường lớn nườm nượp người qua, nô nức tiếng nói cười nhưng ta chẳng biết ngôn ngữ của họ vậy. Thậm chí chẳng thể chạm vào họ vậy. Cảm giác cô độc không xảy ra khi ta chỉ có một mình. Nó xảy ra khi ta ở giữa chốn đông người nhưng không tài nào kết nối được với những người xung quanh. Tôi nghĩ vậy!

18 Comments