Đánh giá người khác qua vẻ ngoài sẽ nhầm to (copy từ nhà bạn Ngô Phương Thảo)

Đánh giá người khác qua vẻ ngoài sẽ nhầm to (copy từ nhà bạn Ngô Phương Thảo)
“Không biết bạn có để ý hay không, chứ người thật giỏi thật giàu thì mình nhìn có khi không biết. Võ sư đã luyện đến đỉnh thì tìm mọi cách để tránh xô xát với ai. Vì tuyệt đỉnh của công phu là lòng nhân ái và sự vị tha. Còn nói đến của cải tiền tài, người chưa có gì trong tay thì mặc vest đen, đeo kính đen và “tỏ ra nguy hiểm”, người có chút tiền rủng rỉnh thì ăn to nói lớn, mặt hất lên trời, cộng hết giá trị đồ đạc trên người chắc là phải tính bằng tiền tỷ. Vậy đó mà đến khi đáo hạn ngân hang thì mặt cắt không còn hột máu. Lên đến hàng triệu phú, tỷ phú, mặc đồ xuềnh xoàng, mang dép lê, và ăn nói bình dân. Bởi vậy đừng có bị cái vẻ bề ngoài đánh lừa nhé. Nếu lấy cái túi hàng hiệu làm thước đo giá trị một con người, khác nào đang tuyên bố với thế giới là mình không đáng giá?
Bây giờ cũng nói về cái túi, nhưng mà là cái túi ni-lông. Mang đôi dép nhựa màu xám, tay cầm túi ni-lông, lần đầu tiên gặp Burang, hình ảnh của anh là như thế. Thấy anh đứng nhìn tấm quảng cáo trên tường, tôi bước qua bắt chuyện. Hỏi anh cảm giác thế nào về hội chợ, anh nói lần này làm ở Jakarta thấy to hơn cái vừa rồi anh đến tại Singapore. Tính người Indonesia thân thiện, dễ gần, nên mới đó mà đã giòn tan tiếng cười của hai người xa lạ. Hỏi anh xách cái bịch bỏ cục xôi trong đó hả, anh cười ha ha bảo không biết ăn xôi, ở Indonesia thì phải là xách theo bịch Nasi goring mới phải (Nasi goring là một loại cơm chiên với nước tương đặc và ngọt mà người Indonesia gọi là kecap). Cười đã rồi anh quay qua nói, định coi có nhãn hiệu nào làm được hay không, bàn xong lấy tiền mặt đặt cọc luôn cho tiện. Giở ra cho tôi xem, trời ơi là cái túi tiền. Đúng là cái tuýp người xưa, cầm bịch ni-lông tiền đi ngời ngời vậy đó. Hỏi anh sao ôm tiền đi như thế không sợ bị giật hay sao. Anh trả lời tỉnh bơ túi ni-lông thôi mà, đứa nào mà thèm giật. Ừa cũng phải. Xã hội bây giờ mê bề ngoài quá, nhìn cái vỏ bên ngoài mà quên mất cái thực lực bên trong…”
Đọc cô Nguyễn Phi Vân viết tới đoạn này trong cuốn Quảy Gánh Băng Đồng Ra Thế Giới, mình ngồi cười như điên. Bởi vì nhớ lại hồi đó mỗi lần công ty có project, mình rất thường xuyên ăn mặc quê mùa, đeo một cái ba-lô cũ rách đi ngân hàng, lấy mấy trăm triệu đồng tiền mặt rồi chạy ngời ngời ngoài đường với một khuôn mặt như bất mãn cả thế giới. Có khi ba-lô bận chứa tài liệu hoặc laptop, mình cũng cho tiền vào túi xốp, treo lên xe rồi chạy. Ai biết chuyện cũng hãi hùng.
Tất nhiên mình chỉ là phiên bản lỗi của anh Burang, vì đây là tiền công ty chứ không phải tiền của mình. Nhưng mấy lúc đó quan sát thái độ của con người thấy ngộ lắm, nhất là mấy em làm dịch vụ bán hàng và nhân viên phục vụ. Thấy mình lùi xùi họ không thèm liếc mắt tới, nhưng lúc mình rút mấy cọc tiền đặt cộp lên bàn thì giật nảy, nhìn mình cười tươi liền. Ối xồi ôi đồng tiền nó lớn thế chứ!
Mấy em bỏ thái độ này đi chứ mình đi ngân hàng mình thấy mấy người giao dịch cá nhân tới tiền tỷ toàn mặc đồ nhà quê với xách giỏ tróc ghẻ không à. Giữ kiểu quánh giá hời hợt này, có khi các em bị hụt đại gia xách túi ni-lông đựng tiền của đời mình lúc nào không hay đó nha 😀
(Nhặt được ở fb của bạn BTV hahaaa. Mà đừng có gọi chị bằng cô)
See Translation

5 Comments