Ngày nhỏ con ngây ngô hỏi Mẹ: Mẹ ơi

Ngày nhỏ con ngây ngô hỏi Mẹ: Mẹ ơi, hạnh phúc là gì mà cả đời người ta phải kiếm tìm?
Mẹ mỉm cười, xoa đầu con rồi nhẹ nhàng nói: “Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ là do cách con nhìn nó như thế nào, cách chấp nhận và thái độ của con trước những điều đang diễn ra hàng ngày. Con cho đó là hạnh phúc thì nó chắc chắn là hạnh phúc.”
Hạnh phúc là khi con trao đi yêu thương để rồi nhận lại những yêu thương chân thành khác.
Hạnh phúc không phải là khi con cố gắng để trở nên mạnh mẽ, kiên cường để tiến về phía trước. Mà là khi con ngã đau có người nâng con dậy, đỡ lấy bờ vai nhỏ nhắn của con, thầm thì với con: “Gắng lên nào!” rồi cùng con tiến về phía trước.
Con chỉ có thể hạnh phúc khi con để lòng mình bình yên. Những nhỏ nhen, những đố kị sẽ chỉ khiến bản thân con trở nên xấu xí, chúng chẳng thể làm con cảm thấy dễ chịu hơn. Con gái à, thế nên đừng bao giờ so sánh mình với người khác, tự nghĩ rằng bản thân mình thua kém họ và rồi chì chiết khuyết điểm của bản thân mình, con nhé! Ngay cả những người thành công nhất cũng phải tích lũy rất nhiều điều hay từ những người yếu hơn nên chẳng có ai là kém cỏi, họ hơn nhau ở chỗ đó là sự can đảm, dám nghĩ dám làm và quyết tâm thôi con.
Mẹ không dạy con cách tìm kiếm hạnh phúc vì “Hạnh phúc nếu là thứ người ta phải kiếm tìm và chờ đợi thì không còn là hạnh phúc nữa”. Mẹ để hạnh phúc tìm kiếm con, để hạnh phúc dạy con những bài học cuộc sống, để hạnh phúc dạy con cách vượt qua những đơn đau, để sau này con của mẹ sẽ vững vàng, bản lĩnh hơn.
Dù có như thế thì…
Hãy luôn nhớ rằng bất kể khi nào con bế tắc cùng cực, con bị mọi người xô ngã, mọi thứ bỏ rơi con thì con vẫn còn có bố mẹ ở bên, bố mẹ luôn chờ đợi con, con luôn có một nơi để trở về, con yêu ❤