Thấy từ ngày Grab ra đời

Thấy từ ngày Grab ra đời, 500 anh em đi Grab đều có hàng đống chuyện để kể, Huyền băn khoăn mãi sao mình chả có gì để kể, nghe được nỗi lòng của Huyền, hôm qua trời đã cho Huyền gặp một chàng Grab trong mơ.
——–
Chàng: Chị ở Tân Bình đúng ko bây giờ em đi vòng đường abcd này về nhà chị gần lắm nè
Huyền: ok, thường c hay đi Trương Định đó, mà em đi sao cũng dc
Chàng: chị yên tân GỜ RÁP luôn bên chị (dõng dạc, tự hào)
Xong, hồi sau nhận ra tôi ở Tân Bình mà anh nhà định queo qua Xô Viết Nghệ Tĩnh đi Gò Vấp rồi mới vòng về Tân Bình trong khi chúng tôi đang ở q1. Tôi rất quyết liệt bảo là ko đi đường đó xa lắm, anh nhà vẫn một lần nữa dõng dạc: chị yên tân GỜ RÁP luôn bên chị
Lần này tôi nồng nhiệt ko kém: NHÀ CHỊ ĐÓ ĐI THEO SỰ CHỈ DẪN CỦA CHỊ, NHANH.
Anh nhà quay đầu xe, xong nghe tôi giải thích, rồi bảo: à vậy hả chị, vậy là lần này CHỊ LUÔN BÊN GỜ RÁP RỒI HIHI.
——–
Chàng: Tụi mình đã từng gặp nhau chưa ta, nếu đây là lần gặp đầu tiên em xin hát tặng chị bài Đêm định mệnh của Tuấn Hưng.
Sau đó ko đợi tôi đồng ý cậu chàng lập tức hát.
Huyền: Tại sao lại là Đêm định mệnh?
Chàng: tại có khúc Nào ngờ đâu một lần là định mệnh, Chỉ một lần tình mãi không phai. Thấy hợp trong hoàn cảnh này nè chị. Mà chị năm nay nhiu rồi
Huyền: 26
Chàng hát Sao em chưa lấy chồng
——–
Chàng: đường vắng qua hay hông mấy em chở chị đến tụ điểm bán qua Trung Quốc nha. Chị sợ hem?
Tui: ráng nha em, em ko bán dc chị chị bán em đó.
Chàng dừng xe quay lại nhìn tôi kiểu ahahahaha vui rồi vui rồi trong khi lúc này thì tôi cũng chẳng vui gì mấy đâu cái thằng này đâu ra trời. Sau đó liên lục hỏi chuyện tôi bằng tiếng anh, tôi bảo tôi ko biết tiếng anh.
Grab: chị mà ko biết tiếng anh, chị dối lòng là quạ cắn diều hâu ăn nha (má =)))) mà chị đừng có ok với em nữa, em thả chị xuống đường đó, nãy giờ có mình em nói chị ok 4 lần rồi. mình nói chuyện với nhau đi
Tui: ok (trời ơiii)
Grab: nữa đó lại ok (Rồi anh nhà dừng xe, đúng nhây, lúc này là tôi buồn ngủ lắm rồi cái con điên này), chị xuống luôn đi.
Tui: nãy giờ đi dc 1/2 đoạn đường c ko trả tiền đâu. Thích thì cứ dừng.
———-
Thì anh nhà cười khi khì, bảo là thôi giờ thích ca sĩ nam nào em hát cho nghe nè. Xong tôi nghĩ mình cộc làm gì trong đêm khuya tịch mịch 1h sáng này, tôi mới bảo hát nhạc Hà Anh Tuấn đi. Vậy là chàng hát Cơn Mưa Tình Yêu, hát xong đoạn của nam chàng bảo tôi: Chị chị chị làm Phương Linh đi
Đến đây như bị thần gió đường Nguyễn Văn Trỗi nhập, tôi lần đâu tiên mỡ mồm quá 10 câu trong cái cuốc xe này, thậm chí lên cao được mấy khúc Phương Linh hát, sau đó tôi với chàng Grab trong mơ hát thêm dăm đôi bài. 10 phút trước khi về tơi nhà:
Grab: chị ơi, còn đường nào xa hơn về nhà chị ko, huhu sắp về Lê Lai rồi sắp rồi.
Huyền: về nhanh đi chị buồn ngủ lắm rồi đó
Grab: vậy để em đi kiểu xe đạp chậm
Nói là làm, đi thiệt mấy má ơi, chắc 20km/h, chịu đời ko nổi.
Đến nơi, chàng nhìn tôi bảo là, hehe cảm ơn chị nghe em hát và hát chung với em, tự nhiên cái cuốc xe đêm của em nó đỡ đơn điệu hẳn.
Xì quýt rim nha chị – chàng còn đứng đầu ngõ nhìn tôi đi vào và hét lên
Con điên đó, lúc này ngồi viết tôi còn nhớ: Em 21 tuổi, chị nghĩ em đi hát ở Acoustic Ngô Thời Nhiệm thì dc nhận ko, mà em là bê đê đó chị ơi. Có sao ko?
————
Ok bê đê, rồi sao. Lăn tăn cái gì. Vui vẻ sống động như vậy là được.
Coi như dù sẽ ăn trận chửi của chị Liễu vì can tội về khuya nhưng dù gì vẫn lời, vì gặp chàng Grab trong mơ và ai đó cũng đã trả tiền Grab haha.
Tái bút: Lần này Vũ bắt Grab cho toy, công nhận,người book sao, thì Grab y vậy ahihihi. dù sao cũng xin quỳ một quỳ cảm tạ.
See Translation

10 Comments