Trưa nay ra quán ăn cơm

Trưa nay ra quán ăn cơm, khi vừa ngẩng đầu lên hỏi em phục vụ pass wifi là gì, chợt nhìn sang ghế đối diện có một bé rất xinh đang ngồi cùng với bạn.
Em gái này có mái tóc dài, thẳng, nhuộm hơi nâu nâu, đeo kính nobita, cổ quàng một cái khăn len màu đỏ.
Lạ kì là thấy em ấy cứ nhìn mình khi nói chuyện với bạn, miệng thì cười rất tươi. Mình cố lục lọi trong đầu xem đã gặp em này ở đâu chưa, ở những khóa đã dạy, ở những buổi offline hay là nhân viên ở cty của bạn bè. Nhưng không, không có bất cứ một chút kí ức nào cả.
Lúc đó nghĩ rằng mình thì chẳng phải người nổi tiếng, càng không phải cao to đệp zai gì, cớ sao em ấy cứ nhìn mình nhỉ? Bất chợt, một cách rất tự nhiên mình cũng đưa tay lên bẻ lại cổ áo.
Câu chuyện thần tiên có lẽ sẽ chỉ dừng lại ở đó nếu một người bạn của em ấy không tới. “Sao mày tới muộn thế con tó”, bạn đi vào từ cửa nhưng em lại nhìn về phía khác chếch khoảng 30 độ.
Trời ơi, hóa ra là em này bị lác :((