Tuổi trẻ

Tuổi trẻ, ta cứ mặc định cho bản thân phải lao vào những thứ lớn lao to tát, cho đến khi bị chúng quật ngã, ngồi lặng lẽ trong một góc kỷ niệm, đối diện với chừng ấy thứ an nhiên kia, mới thấy lòng hổ thẹn biết chừng nào. Sự tồn tại của những mảnh ký ức vàng vọt trong miền thời gian vô định khiến ta lao đao với chính những hoài niệm trong lòng…
Nhiều lúc ta chợt hoài nghi liệu ta có thực sự là ai đó của cõi đời này? Hay chỉ là kẻ đi lạc tới chốn nhân gian để rồi vô tình bị cái hư ảo của bụi trần làm vướng bận, để rồi mãi hoài vật lộn trăn trở với hỉ nộ ái ố của đời người, để rồi khổ đau đau khổ trong vương vấn sầu lo?
Thời gian lướt qua ta như một cơn gió
Đến nhanh mà cũng đi vội vàng…
Rồi ai cũng sẽ học được cách trưởng thành hơn, trầm lắng hơn. Để chọn cho mình bình yên không khó, nhưng chấp nhận chối bỏ sự phức tạp thì có mấy ai.