TƯỢNG TƯỞNG

TƯỢNG TƯỞNG !
(Vui…cafe thứ 7 )
Giờ tập làm văn nói trên lớp với đề bài ” Hãy miêu tả con vật nuôi mà em thích nhất” . Tèo được cô giáo chỉ định lên thuyết trình. Tèo tả con chó cưng của mình.
Nhà em có nuôi một con chó. Nó lai giống béc giê nên trông rất ngầu, cái mỏ thì nhọn với hai hàm răng sắc bén, lưỡi thì lè ra, đôi tai lúc nào cũng vểnh lên như háo hức một cái gì đó…
Cô giáo : Rất hay em hãy tả thật sinh động về con chó đó hơn nữa !
Tèo : Thưa cô nó có tính xấu là hay đi theo một con chó cái nhà hàng xóm.
Cô giáo : Đó không phải là xấu ! . Kể tiếp đi ! Kể cho hay vào !
Tèo : Thưa cô em không biết nữa ạ !
Cô giáo : Sao thế ?
Tèo : Má em la : Tèo ! không được nhìn ! Đau mắt lẹo !
Cô giáo : Việc gì mà bị đau mắt lẹo ! Không thấy thì tượng tưởng chứ. Văn mà không tượng tưởng thì làm sao hay được !
Tèo : Em không thể tượng tưởng được ạ !