Xa quê vào Miền Nam sinh sống

Xa quê vào Miền Nam sinh sống, ở nơi đất khách quê người nỗi buồn xa quê lúc nào cũng đau đáu trong tim một hình bóng quê nhà, cây đa bến nước, con người quê hương chân chất thật thà. Gặp được đồng hương tỉnh cũng đã vui rồi, nhưng đồng hương ấy là họ Hồ thì lại vui biết bao nhiêu. Háo hức đến ngày giỗ tổ 12 tháng giêng tụ hội về cùng nhau chia sẻ vui buồn trong năm tháng xa quê, chúng tôi vui mừng khôn xiết, như anh em họ hàng ruột thịt gặp nhau vậy, hân hoan tay bắt mặt mừng, hỏi han rối rít, vui buồn có nhau thật là hạnh phúc. Họ Hồ Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu có nhà Tổ ở Huyện Châu Đức, năm nào cũng trên 300 hộ gia đình chúng tôi tụ họp đông đủ để làm giỗ Tổ. Năm đầu tiên về dự tôi đã đọc bài thơ “Xa quê” nỗi niềm thương nhớ quê hương cũng là nỗi niềm của trên 300 hộ gia đình cùng cảnh xa quê như tôi để chia sẻ. Trên trang mạng họ Hồ này tôi xin gửi một chùm thơ để góp cùng chuyên mục “Trang Thơ” thêm phong phú.
Hồ Đình Bắc
BTV Lục Bát Việt Nam
CN CLB Di sản Thơ Lục Bát Việt Nam Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Cộng tác viên Họ Hồ Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Điện thoại: 0912280375
XA QUÊ
Ở trong này mặt trời chói chang hơn
Trăng cũng vậy chưa rằm trăng đã sáng
Ngày nối ngày vàng một màu hoa nắng
Bởi thế chăng nên cái rét không vào
Ai xa quê hiểu nỗi nhớ cồn cào
Hoàng hôn tím ở nơi này cũng khác
Chiều đến chậm nhìn chân trời xa tắp
Không gợn mây màu tím cũng dịu hơn
Chẳng có thời gian để dỗi để hờn
Xa xôi thế điểm hẹn nào ai chọn
Con nước nhỏ xuống rồi-con nước lớn
Ngày lại ngày hò hẹn cứ mãi xa
Ở trong này nhìn đàn chim bay qua
Biết ngoài ấy lại gió mùa đông bắc
Có nhiều đêm thấy sáng trăng vằng vặc
Thương ngoài kia đang gió bấc mưa phùn
Sắp tết rồi lại càng nhớ quê hơn
Nồi bánh chưng thay bằng nồi bánh tét
Không có mùa đông tìm đâu thấy rét ?
Để thi nhau mặc áo ấm khoe màu
Ở hai miền xa cách nhớ thương nhau
Hẹn sẽ viết cho em nhiều điều lạ
Đàn chim khiếu chiều vể kêu hối hả
Bìm bịp đêm đêm gọi nước lên dòng.
12/ 2010
Hồ Đình Bắc.
EM ĐẾN HỘI LIM
Xuân đưa em đến hội Lim
Xốn xang lời hẹn đi tìm người xưa
Tóc dài rối những sợi mưa.
Hát câu giã bạn mà chưa muốn về
Dùng dằng trên bến sông quê
Vẳng câu quan họ lòng mê mẩn lòng
Đê cong ôm khúc sông cong
Mớ ba mớ bẩy xanh hồng áo em
Tìm người xưa giữa hội Lim
Mạn thuyền em tựa, trầu têm em mời
Đừng về người ở người ơi!
Chơi cho tan hội, cạn lời dân ca
Bõ năm bõ tháng cách xa
Thương nhau không lỡ đi qua miền trầu
Rồi mai em có về đâu.
Nhớ câu quan họ sông Cầu – hội Lim.
Hồ Đình Bắc
MÙA ĐÔNG THƯƠNG MẸ
(Kính tặng mẹ tám mươi lăm tuổi)
Nghe tin báo gió mùa đông bắc
Là lòng con thương mẹ lắm, mẹ ơi
Dù đệm, chăn, áo ấm đã đủ rồi
Nhưng giá buốt vẫn lùa trong lòng mẹ
Ở nơi xa cầu mong cho mẹ khoẻ
Để đi chơi với bè bạn, xóm giềng
Miếng trầu cay thấm nỗi sầu riêng.
Đời goá bụa nuôi con khi còn trẻ
Quy luật thời gian chẳng trừ ai cả.
Người cuối đời sức khoẻ có là bao
Lại gặp mùa đông gió rét gầm gào
Tám lăm tuổi mẹ chịu làm sao được
Nếu Bụt hiện cho con xin điều ước
Thì mẹ ơi con ước cả mùa đông
Không có rét về, không có mưa dông
Toàn nắng ấm cho người già đỡ khổ.
Không ước được thì mẹ ơi sẽ cố
Như ngày xưa mẹ đã vượt đói nghèo
Tết đến rồi, mùa xuân cũng về theo
Hết giá rét, nắng ấm về với mẹ.
1/2011
Hồ Đình Bắc
TẾT NHỚ QUÊ
Chắc xuân này nữa không về được
Để thắp nén hương cúng giao thừa
Nơi đã nuôi ta trong trứng nước
Giờ thành dĩ vãng của ngày xưa
Nhớ nụ hoa đào đang chớm nở
Lung linh trước gió đón xuân sang
Đã mấy tết rồi xa để nhớ.
Ngậm ngùi đất lạ ngắm mai vàng.
Tết ở Miền Nam nhiều nắng gió
Nhìn trời trong vắt chẳng gợn mây.
Nhớ mưa lất phất xuân ngoài đó
Nhìn nắng thương quê cứ vơi đầy.
Xuân đến lung linh qua kẽ lá
Tết về én lượn gió lao xao
Rét lộc rét đài xanh mầm mạ
Chiêm sớm chờ hong nắng ngọt ngào.
Xuân người sứ lạ xao lòng tết
Mưa bụi lây phây gọi rét về
Xuân nắng nhớ xuân mưa ngoài ấy
Xa xôi thèm một khoảng trời quê.
Hồ Đình Bắc
EM VỀ VỚI MẸ
Em về với mẹ hôm nay
Chiều thu cuộn nắng vương đầy lối đi
Hàng cây quán dốc xanh rì
Chứng nhân – chị tiễn em đi theo chồng
Từ ngày em bỏ bến sông
Đò thưa sào cắm, thuyền không còn người
Vô tình tiếng gọi : đò ơi
Vọng xa về tít chân trời – ai thưa?
Em đi nhạt nắng thưa mưa
Để buồn cho mẹ sớm trưa nhớ hoài
Muốn em cũng được bằng ai
Lấy chồng giầu có nước ngoài mẹ mong.
Thế rồi số kiếp long đong
Mất tiền mà vẫn chồng không còn chồng.
Em về với mẹ tay không
Công lao em đổ xuống sông hết rồi.
Mẹ buồn chị cũng chẳng vui
Trách thân trách phận trách trời vô duyên
Bến xưa thuyền mất đằng thuyền
Còn em trơ cái phận duyên lỡ làng.
Hồ Đình Bắc.
See Translation